Ảnh ngẫu nhiên

Happy_new_year.swf Picture61.png SN_Hai_Yen_2014.gif Video0006.flv Video0008.flv Video0003.flv GIANGSINH.swf Diendanhaiduongcom19072_7.jpg Diendanhaiduongcom22112_5.jpg Diendanhaiduongcom19072_3.jpg Uoc_mo_xanh_2.swf Yen_cam_hoa.jpg 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf 01_Nguoi_Thay_nam_xua.swf Cam_xuc_thang_10.swf TIENG_DAN__An_Thuyen_Top_ca.swf DAI_TUONG_VO_NGUEN_GIAP_.jpg 375639_494511990616980_1649167870_n_1.jpg DSC_3424.jpg

THƯ MỤC

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Hải Yến)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang web chúng tôi xây dựng như thế này có được không?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Góc thư giãn

    HỒ GƯƠM

    CHÙA MỘT CỘT

    Nhớ mãi tập thế 3A thân yêu!

    Gốc > Truyện và thơ dành cho bé > Truyện đọc >

    Sự tích Hoa Anh Đào

     

    Hoa Anh Đào

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     

     Ngày xưa ở xứ Phù Tang chưa có hoa Anh Đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường. Năm chàng mới tròn một tuổi, có một đạo sĩ phiêu bạt ghé nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi.

    Lúc đấy đang mùa Đông, tuyết rơi tầm tã, vị đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: " Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài, nó trở thành một kiếm sĩ lừng danh".

    Cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùm mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: " Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này". Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một võ sĩ đạo lừng danh. Vị Samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình " oan nghiệt" và chấp nhuận.

    Thời gian thấm thóat thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những Samurai kiêu hùng nhất cũng phãi e dè. Nhưng còn thanh sắt? chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực. Nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận, Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen? Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Con gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng, Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên Phú Sĩ Sơn, đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lữa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ.
    * Anh thân yêu ! có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?

    Nhìn vào bếp lữa, chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòn và nói chậm rãi rất quả quyết:

    * Chỉ buồn đau thôi ư? Không đâu! đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả ... Làm sao anh có thể coi mình là một võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu?
    _ Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đền thế? sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm? Không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?

    Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình.

    * Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của anh một chút thôi.

    Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm hồng chiếc áo kimono trắng mõa, trinh bạch. Chàng trai hốt hỏang rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lữa bập bùng, thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang lóe lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu !

    Nhưng từ đó, chàng trai hoàn toàn cô độc. Không samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu ... Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa Đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm: " Tha lỗi cho anh, anh đã hiễu ra rồi ...". Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mãnh mẽ và rút kiếm ra phủ gục bên cạnh mộ. Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất ...tuyết không ngừng rơi...đến sáng, tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hóa thân từ thanh kiếm ấy. Người ta đặt tên hoa là Anh đào. Hoa Anh Đào có nhiều lọai mọc được nhiều nơi, nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa được ươm mầm và trổ bông ở vùng phú Sĩ Sơn.


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Hải Yến @ 12:37 31/12/2010
    Số lượt xem: 836
    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hóa thân từ thanh kiếm ấy.
     
    Gửi ý kiến